CHIẾC QUẠT GIẤY VÀ CHIẾC QUẠT MO/”Khá Tiết Kiệm Hằng Ngày No Đủ”
Mùa hè ôi bức,nắng chang chang,trên lầu Thiên Lý bốn mét vuông,Đức Ông mồ hôi nhỏ ròng,lau mãi ướt cả chiếc khăn lông vải ta vá nhiều chỗ,tôi nhìn ông thật khổ hạnh giam mình trong phòng để thọ hành Tân Pháp nhiệm mầu độ rỗi nhơn sanh.Có người tắm ngày ba,bốn lần vẫn còn nóng nực.Đức Ông tắm một tháng có bốn ngày !……thử hỏi người thường như chúng ta làm sao chịu nổi thế mà đã hơn năm năm dài.Đức Ông chịu đựng cầu nguyện cho bá tánh thoát khỏi tai nạn.Tôi vô cùng chua xót thân phận Đức Ông nếu không vì sanh chúng.
Tôi quày quả trở xuống lầu,ra quán mua một chiếc quạt giấy một xu đem lên dâng Đức Ông quạt cho đỡ nóng.
Đức Ông nói:
-Rất cám ơn em lo cho Ông,nhưng ông chưa mượn,thay vì mua,em qua Nhà Tu Thượng Thừa lượm chiếc mo nan cắt tròn cho Ông quạt cũng được,việc không cần thiết nên tiện tặn,dành tiền lo việc có ích cho nhơn sanh.(Chỉ một xu thôi mà ông còn bảo như thế,chúng ta thử nghĩ ?) vã lại xác thân con người trần trược mồ hôi ra nhiều là bớt trược,sá gì chuyện nhỏ đó em.
Hèn gì,khi xuống lịnh cho Anh Lớn Ngọc Chánh Phối Sư,Đức Ông viết bằng phía sau nhãn nhang thơm,một sự tiết kiệm nhỏ nhặt nhưng quá vĩ đại bao la.Có mấy ai làm được ?…..
Tôi đứng lặng Yên !…..không phải khóc mà nước mắt tuôn tràn.Ôi ! Cao cả thay ! Vĩ đại thay tư tưởng !…của Đức Giáo Tông.
@ THANH ĐỒNG LÊ VĂN SÁU
Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét