Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009



Giữa năm 1933 Đức Giáo Tông lập”ngôi nhà tạm”bằng cây lá (hiện là Đầu Sư Đường)bên trong thờ Thầy,trứoc bàn thờ Thầy (Thiên Nhãn)để một cái ghế hình Bát Giác,trên mặt ghế để một lư hương,khỏi đầu bên trên khoảng 1m8 có một chữ Vạn nằm ngang mỗi cánh có một đường lụa xanh thòng xuống mặt bàn 2m7.Bên ngoài thờ hình Đức Hộ Pháp(ngó vô)
Đức Giáo Tông trấn nhậm Anh Lớn Chánh Phối Sư Thái Giáp Thanh trụ trì Ngôi nhà Tạm,mãi đến ngày 20/4/Giáp Ngũ (1954) Anh Lớn qui vị !…
Lắng đọng nghe hè……..
Chín Từng Trời chuyển động…hào quang chiếu diệu tiễn đưa”một đấng thánh hành độ dân”
Ngày Đức Lý Giáo Tông giáng trần cầm giềng mối Đạo tại thế…
“Nay cho một đáng Thánh Hành độ dân
Cầm giềng mối ra ân cứu khổ
Giải cho đời thoát khỏi biển mê
Trần gian lao khổ nhiều bề…”
Ngày Đức Lý Giáo Tông giáng trần như thế….mặt trời chói rọi,nhưng đi xuống nhường chỗ cho đêm.Mặt trời không bao giờ biết đêm,chỉ có trăng sao mới thao thức với đêm,trăng cải háo đêm dài,soi đường làm cho người đi trong đêm tối không còn sợ hãi,ánh trăng thức tỉnh đem ánh sáng chân lý độ đời
Ánh trăng phát sinh đến Đức Giáo Tông rọi rõ những việc trước kia chưa từng được nghe đến…Giáo lý Cao Đài nhân bản vượt trên những hành rào chủng tộc và quốc gia….Buổi Hạ Ngươn mạt Pháp…..những tình trạng hỗn loạn của thế giới phản chiếu sự xao động trong tâm trí con ngừơi !
Lịch sử đã trở thành tánh cách hoàn cầu…nay nhơn loại đã hợp đồng,càn khôn dĩ tận thức,không còn Âu hay Á,Đông hay Tây.
Và rồi hôm nay ngọn thu phong đã thổi giựt lá vàng,dù Người đã ra đi hay đang trở về cõi nguồn tịch nhiên với sự sống thì cũng để lại một khoảng trống lớn cho toàn Đạo ở lại.
Một thửo”Vừon Trước Hoa Kì Thọ”bao người đến rồi đi,bao người chia xa rồi trở lại,mỗi tháng ngày qua là một thay đổi lớn gần như xoá mờ đi hết bao vết tích củ!Nhưng tâm tình của Người,cuộc sống của Người vẫn còn thắp sáng cho muôn vạn người sau noi dấu !
Trời về đêm,vườn tre thâm u sâu lắng khi khi không còn gió bão.Sự ra đi của Người có khác gì với đêm thâu lắng đọng không gợn chút bụi trần !Trong khoảnh khắc bình yên nầy,tôi chỉ còn biết chấp tay đem hết tâm thành kính hướng về Người !
Sắc thân Tiên Ông Bồ Tát đã mang trong cõi Vô Thường sanh tử,tuy quả đắc viên tròn,Người vẫn đem hạnh độ sanh đi đến những sắc trời an nhiên tịch lạc khác bằng từ “Ra Tịnh”.
Chúng sanh bao giờ cùng tận giữa trùng khơi dậy sóng,thuyền từ cứu độ nào ngại chi cuộc hành trình vạn nẽo xa xôi !!!
Dường như đêm tối sắp tàn…..bầu trời ngài mai toả sáng hơn trên mỗi dặm đường đưa Người trở lại !
“Sáu mươi năm tưởng lẽ mầu
May sao được dịp nay hầu dâng hương”
Toàn Đạo dẫn đàn giải khổ qua Tam Diệu Huyền Môn luôn tưởng niệm:…
“Tam Diệu Huyền Môn Phật Pháp Tăng
Linh Đài Giáng Ngự Lý Đạo Hoằng
Tương Hiệp Vô Vi Hoàn Nhứt Khí
Đạo Thành Hiệp Độ Nhân Gian.”
Thọ hưởng hồng ân Đại Xá.
Hữu hạnh thay !
N.A.T

Không có nhận xét nào: