Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009

Đời là trường học của con Người,bởi Người do Đại Từ Phụ cho sa xuống trần đặng học sự lỗi lầm cho rành rẻ,học những sự lành,sự phải rồi trở lại độ chúng sanh.Bởi học làm tội lỗi,nên mới thấy lỗi của chúng sanh mà độ.
Làm cho xong bổn phận rồi trở về Phẩm Vị của mình.Phải tu hành lập công bồi đức mới về đặng.
Thí dụ như mình lảnh làm công việc cho người ta,người ta sai mình phải làm việc chi đó,xong xả rồi mới trở về thưa lại chủ hay.
Cuộc đời giả tạm không bền bĩ là ở thế gian nầy.Sang hèn,quyền cao tước trọng,tiền của đầy kho,ruộng vườn chật đất,chừng chết cũng nắm hai bàn tay không,đó là cuộc đời giả tạm không bền bỉ,nên trong thánh thi có bài như vầy:
“Khán đắc phù sanh nhứt thế không
Điền viên sản nghiệp việc giai không
Thê nhi phụ mẫu chung ly biệt
Phú quí công danh tổng thị không
Tổ ngữ vạn ban đô thị giả
Kiêm ngôn bách kế nhứt trường không
Tiền tài thâu nhập đa tân khổ
Lộ nhượng huỳnh tiền hưởng thủ không”

Không có nhận xét nào: