Xuân đến rồi xuân đi,hè về tháng 5 đã đến,lòng tôi xao xuyến băn khoâng vừa vui,vừa buồn đã đến ngày sanh nhựt ĐỨC GIÁO TÔNG NGUYỄN NGỌC TƯƠNG lòng rộn ràng niềm vui.Và cũng là ngày mang nỗi buồn miên man của Người Cha thân thương đã qua đời (Vào ngày 25/5/1989 cách nay tròn 18 năm)
Trái đất xây tròn,thời gian cứ êm đềm trôi qua nay nhớ lại những ngày tôi lên tám lên mười,tôi thường theo cha tôi về Hội Thánh để dự lễ Sinh Nhựt của Đức Ngài.Lúc đó tôi chưa hiểu nhiều về nền Đạo Cao Đài,ý nghĩa của ngày Lễ Sanh Nhựt đó.Và tôi đã lần bước theo cha tôi tìm học hỏi,tôi mới biết và hiểu rằng cha tôi đi theo con đường hành đạo của Đức Giáo Tông Nguyễn Ngọc Tương.Người đã đem đức tin nơi Thầy,nơi Đạo đã xả thân hành Đạo hy sinh cả vật chất lẫn tinh thần đem tình yêu thương đến nhân sinh bá tánh.Từ bi,Bác Ái dìu dắt nhơn sanh học Đạo trao dồi đức hạnh,làm công quả âm chất hành thiện.Là một môn đệ của Đấng Chí Tôn phải noi theo sự hướng dẫn của Ngài,phải làm theo và noi gương sáng.
Cứ mỗi mùa sinh nhựt của Đức Giáo Tông là như nhắc nhở tôi phải làm việc gì đó để hiến dâng công đức lên Ngài.Và tôi càng không thể quên hình ảnh người Cha kính yêu của tôi,cả cuộc đời đả tảo tần nuôi tôi khôn lớn nên người,ngày cháu rau hai bữa đi làm công quả,cuối cùng hiến thân trọn đời cho Đạo,hằng mong một ngày nào đó Cha tôi theo chân Đức Giáo Tông về cùng Thầy.Và sự thật đã đến,ngày 25/5 năm Mùi 1989 Cha tôi đã trút hơi thở cuối cùng.Trước khi đi,Cha tôi muốn nói với tôi nhiều điều nhưng cổ họng ông đã cứng chỉ thì thào được vài tiếng,Cha hỏi tôi rằng :”Hôm nay là ngày hai lăm tháng năm phải không con”nước mắt tôi chảy dài và ngẹn ngào,dạ phải.Thế là cha tôi đã xa tôi thật rồi,về với Đức Giáo Tông người Anh Cả đã dắt dìu đàn em trong đó có Cha và tôi,sau này và mãi mãi.Và ngày Sinh Nhựt Đức Giáo Tông đã in sâu vào lòng tôi và tâm trí của mọi người tín đồ Đạo Cao Đài Ban Chỉnh ! .Trần Thị Thân
Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét